Thiền Tông Việt Nam
Tông Môn Cảnh Huấn 3
24. Tu là tỉnh

Ngày 15/11/ Tân Tỵ - 29/12/2001

Chúng ta là người tu thì phải có tinh thần tự giác cao, gìn giữ sự tu hành của mình cho thanh tịnh. Sống ở trong chúng, nếu có những gì yếu dở thì liền biết sám hối cho tiêu nghiệp, đừng vì sợ sệt mà không dám phát lồ, dù là lỗi nhỏ cũng quyết không để tái phạm. Được như vậy trong chúng mới thật sự thanh tịnh.

Tôi nhắc lại, chúng ta tu trong thời mạt pháp, nên có nhiều chướng ngại. Người tu đông mà người đạt đạo rất ít. Ngày xưa đức Phật đã giác ngộ viên mãn, nên khi muốn độ ai hoặc cần đến nơi nào để giáo hóa thì Ngài dùng trí tuệ sáng suốt quán chiếu. Nếu thấy người nào có duyên, nơi nào phù hợp thì Phật đến đó. Giáo hóa trăm người thì trăm người tu hành đều có kết quả, nên thời Phật được gọi là chánh pháp.

Kế đó là thời tượng pháp, chư vị đệ tử Phật tu chứng A-la-hán rất đông. Khi giáo hóa, các ngài cũng biết căn cơ của người nhưng không bằng đức Phật, nên giáo hóa 100 người thì ngộ đạo chừng 50 người. Đến chúng ta là thời mạt pháp xa xôi, những bậc thầy giáo hóa đa phần chưa chứng A-la-hán. Do chưa giác ngộ nên không nắm vững trình độ căn cơ của người, một muôn người tu chỉ có một số ít người ngộ mà thôi.

Khi xưa nghe tới chỗ này tôi rất buồn, nghĩ rằng thời mình tu được mấy người ngộ, nên từ khi lập các thiền viện tới giờ, tôi không dám mơ ước nhiều. Chỉ mong trăm người tu được một hai người tỉnh, chỉ tỉnh thôi chứ chưa dám nói ngộ, vậy là tôi cũng đủ vui rồi. Thế nhưng từ ngày có thiền viện Trúc Lâm đến giờ, số chúng tuy chưa tới trăm người nhưng cũng được năm ba người tỉnh. Đây là điều rất đáng mừng.

Vì trong thời mạt pháp mà chúng ta có duyên tốt, biết rõ được tâm tư cùng nghiệp chướng của mình mà thức tỉnh tu hành. Phân minh chân vọng rõ ràng, không còn lầm lẫn. Một khi được vài người tu hành có kết quả tốt thì các huynh đệ khác cũng đủ niềm tin, cố gắng tu hành để cùng tỉnh như nhau. Tỉnh tức là qua được cơn mê, là dừng được nghiệp, có thể thấy được con đường giải thoát rõ ràng không nghi ngờ. Nếu còn mê thì còn tạo nghiệp, là tiếp tục đi trong luân hồi sanh tử. Tôi tin rằng, trong chúng nếu ai cố gắng tu rồi cũng sẽ được thành tựu như nhau, không phí uổng đời tu của mình. 

Ngày nào tu cố gắng trôi tròn ngày đó, đừng nói ngày nay mệt nghỉ để ngày mai tu. Chúng ta không thể bảo đảm mạng sống của mình tới lúc nào, cũng không chắc chắn sẽ mạnh khỏe bao lâu, nên ngày nào còn mạnh khỏe an ổn thì ráng tu, đừng suy nghĩ sai lầm mà bỏ mất thời gian quý báu của mình.

Mục Lục
Danh sách chương: