Viết sao không trau chuốt?
Viết sao hết tấm lòng?
Đấng từ bi mộc mạc,
Bậc Đức Hạnh thanh lương
Hy hữu trí tuệ tột,
Lại bình dị cho người
Vô thường cái chớp mắt
Đời nhẹ áng mây trôi
Sư ông mới đã già
Sư ông không còn khỏe
Sư ông đến nơi đời
Sư ông rồi sẽ đi
Sư ông thật không già
Sư ông thật không bệnh
Sư ông chưa từng đến
Sư ông cũng chẳng đi
Hy hữu thay nơi đời
Đóa Sen Vàng Vi Diệu!
Ba mươi năm về trước
Chàng trai mới ra trường
Mịt mờ không định hướng
Tâm tư thiếu vắng gì?
Một phen băng nhựa giảng
Thầy khai chỉ Lăng-nghiêm:
Xưa nay chưa từng sanh!
Xưa nay chưa từng diệt!
Ngỡ ngàng và vui sướng!
Vô úy thí Thầy ban
Bài học quý giá này
Bao năm rồi cắp sách
Sao chẳng ai một lần
Mở ra và chỉ rõ?
Thân con cha mẹ sanh
Trí con Thầy khơi dậy
Ân đức sao bày tỏ?
Lễ bao nhiêu cho vừa?
Kính Thầy cửu trụ,
Cho chúng sinh nương nhờ
Bóng mát kẻ lữ hành
Nước ngọt người đang khát
Ánh trăng rằm xoa dịu
Đuốc soi kẻ lạc lầm
Làm sao trả ơn Thầy?
Ơn chẳng đền sao trả?
Lạy Thầy con tiến bước
Xin Thầy hãy yên lòng
Con xin đi mãi mãi
Không đứng lại giữa đường
Khổ vui lá thu rụng
Đường con thật thong dong
Đường con không chỗ hướng
Cũng chẳng chỗ mong cầu.