1- Bồ-đề-đạt-ma vượt sóng qua Đông
Truyền riêng ngoài kinh chỉ Phật chân tông.
Thiếu Thất chín năm ngồi yên bất động
Bài pháp an tâm vẫn còn xa ngân.
Kìa ai đứng giữa tuyết rơi
Dâng bàn tay khí ngất trời
Vầng hồng lên, thần quang chiếu sáng soi.
Trên núi Linh ngàn xưa,
Thế Tôn nâng cành hoa
Mắt sen xanh nhìn quanh
Đưa lên không một lời
Muôn trời người ngóng đợi
Đại Ca-diếp hé môi cười
Y bát ấy trao cho người
Vì sao Mai hôm nào
Lại bừng sáng giữa trời trong
Bóng tối vừa tan, cung ma chợt nghiêng.
2- Hoàng Mai một đêm mật thất ấn tâm
Thuyền trôi lặng êm tiễn trò sang sông
Mất dấu kín hơi, ẩn thân rừng rậm
Rồi gió phướn bay, muôn người tâm khai.
Người đeo đá, giã thóc suông
Ai ngờ đâu trí xuất trần
Muôn vật không mà y bát đến tay.
Theo suối trong Tào Khê
Tổ sư tâm truyền tâm
Hét lên như trời long
Nhập môn liền ăn gậy
Môn đình cao vời vợi.
Nhiều cơ phong khai tâm người
Ngàn công án vang trong đời
Bặt ngôn ngữ, không tâm hành
Tuyệt dấu vết mất hành tung
Thấy sắc nhận tâm, vung tay mà đi.
3- Phượng Hoàng đầu non một mái Trúc Lâm
Thầy trò bên nhau quyết truyền tâm tông
Đất nước gió mây không ngoài tự kỷ
Đèn pháp cao nâng chiếu tròn muôn phương.
Ngày xưa đó chốn núi cao
Nghe lòng đau, nhớ Lý Trần
Thầm cầu mong thiên tông sẽ hưng long.
Chân Không khơi nguồn chân tâm
Linh quang hằng chiếu miên trường
Gặp bao mây mù giăng lối
Vẫn sáng rạng ngời muôn năm
Vẫn chiếu tròn đầy tam thiên.