Đang nghe lời Thầy giảng giữa một đêm không ngủ được, bất chợt giọng người trầm xuống, có một chút tự sự, một chút thiết tha: “Cây nhang thắp tỏa hương thơm là lúc nó sắp tàn, tiếng tăm Thầy vang rộng khắp nơi thì tuổi Thầy đã xế chiều, các con phải cố gắng tiến tu...”
Lời Thầy mộc mạc nhưng thấm đẫm tận tim con, khơi mào cho mọi cảm xúc vỡ òa từ đó...
Không ngôn từ nào đủ tôn nghiêm và cao cả
Tĩnh lặng như mặt nước yên ả hồ thu
Ngọt mát như dòng suối chẳng cội nguồn
Pháp âm từ đỉnh núi Phụng Hoàng tuôn
Đồng vọng mãi như ngàn xưa Yên Tử
“Lý tưởng tối hậu” lời phán truyền cùng là chứng cứ.
Cho Trúc Lâm hiện hữu giữa ngàn thông
Thầy! Bậc Đạo sư làm sống lại Thiền tông
Vang danh mãi như Lý - Trần đời trước.
Nếu chiến sĩ quên mình vì non nước
Bậc chơn tu cũng giữ dạ sắt son
Hạ quyết tâm, thân chẳng ngại mất còn
“Phá chấp ngã, bặt vọng tưởng, để chơn như hiển hiện”
Bước đột phá, người độc hành thẳng tiến
Tâm ấn không, vạn pháp thảy đều không
Chỉ một lòng Thiền giáo làm tôn chỉ khai thông
“Người vô sự” tìm đường về nguồn cội.
Mặc thế sự, lợi danh, hận thù chắn lối
Hoa vẫn mỉm cười soi bóng dưới trăng thanh
Một bất chợt lóe lên, minh chứng đành rành
Hạnh phúc đó làm nụ cười luôn bất tận.
“Về đến nhà” thương đàn con lận đận
Bước ly hương chẳng biết nẻo quay về
Năm tháng vút qua trải mấy độ sơn khê
Ngoảnh mặt lại tóc xanh giờ chớm bạc.
Thiền thất lập nhanh lời Thầy ghi tạc
“Danh vang xa thời tuổi đã xế chiều…”
Thoảng trong đêm buồn vang vọng một tiếng tiêu
Khúc u uất làm trăng buồn ẩn mặt.
Nén buồn đau trước tình Thầy sâu sắc
Lớp lớp đàn con cố gắng tiến tu,
Thiền thất mỗi ngày ghi nhận tối công phu
Gương sáng đạo đền ơn Thầy trong muôn một.
Ngày lại ngày, mặc thế gian tan hợp
Nội viên vẫn luôn luôn tịch tĩnh an bình
Để cuối mỗi năm báo cáo phúc trình
Nụ cười mỉm trên gương mặt Thầy rạng rỡ.
Trăng sáng, trời trong, khóm hoa hé nở
Thầy trò nhìn trăng tối soi rọi tâm mình
Niệm lăng xăng chìm lắng biển thanh bình
Cười tự tại hòa niềm vui viên mãn.