Thiền Tông Việt Nam
Chuyện Xưa Chuyện Nay - Chân Hiền Tâm
12. Xem Nắn Bình

Kinh Bách Dụ ghi :

Xưa có hai người đi ngang nhà của người thợ gốm, thấy người thợ nắn bình rất đẹp, trông mãi không chán. Một người bỏ đi dự dạ hội. Người ở lại xem thợ gốm nắn bình và tự nghĩ “Đợi xem anh thợ gốm nắn bình xong, mình sẽ đến ăn sau”. Thế rồi anh đứng xem anh thợ gốm nắn bình đến khi trời tối, không được gì ngoài việc mệt mỏi và đói bụng. Trong khi anh kia vừa được thức ăn ngon lại có cả đồ quí báu.

Ngày còn sống, bố mua hai miếng đất xa thành phố … Ông muốn tìm hơi hướm chút miền quê lúc tuổi già. Chưa già nhưng điềm báo đã xuất hiện. Bốn mươi tuổi, đầu bố trắng híu. Danh vọng, tiền tài sừng sững nhưng mệt mỏi cũng len dần trong sớ thịt làn da. Bố muốn đời sống an bình nơi thôn dã, nhưng không thể bỏ mặc hiện tại với phố lệ đầy hoa. Muốn nghỉ ngơi nhưng phải đợi về già.

Chưa kịp già, ông mất. Khi mọi thứ vẫn còn đầy đủ. Vợ con, danh vọng, tiền tài … mọi thứ vẫn còn đó, chỉ mình ông ra đi. Tuổi già không kịp hưởng. Ông mất, mẹ không có thì giờ để chăm sóc mảnh vườn, cũng không có thì giờ để nghĩ đến tuổi già. Miếng đất bỏ mặc không ai coi, rồi biến mất trong tay người khác. Người đi, của cũng đi …

Đời người là như thế. Ai cũng mãi say với chiếc bình gốm của mình. Những chiếc bình sặc sỡ nên hình rồi vỡ vụn. Thời gian mãi trôi ... Nhiều kẻ ăn cổ đã quay về mà có người, bình ngắm vẫn chưa xong. Kẻ này nối tiếp kẻ kia. Quên mất thời gian không chờ đợi. Quên mất vô thường bất chợt đến. Vẫn mãi mê không ngừng…

Qua rồi tuổi bốn mươi. Tất bật như bố không còn. Phố lệ đầy hoa không ham. Chỉ một mảnh vườn xới tung chưa có hồi kết. Chữ nghĩa bút giấy … Không biết còn kịp quay về dùng bữa cổ đầu hôm? Hay vẫn như kẻ mãi nhìn chiếc bình gốm chưa xong.

Chân Hiền Tâm

Mục Lục