Thiền Tông Việt Nam
Chuyện Xưa Chuyện Nay - Chân Hiền Tâm
5. Khỉ Bị Đánh

Thuở xưa có con khỉ bị người lớn đánh, không biết làm sao chống trả, nó đâm oán trẻ con.

Chuyện nghe thấy buồn cười và vô lý. Người lớn đánh thì hận người lớn, mắc mớ gì hận trẻ con? Vậy mà chúng sanh của đức Phật phần lớn đều như vậy, nên Phật kể chuyện này để răn nhắc chúng sanh của ngài.

Người lớn là chỉ cho người hơn mình về một mặt nào đó, con nít là chỉ cho kẻ bé cổ thấp họng hơn mình. Hơn mình nên khi bị đánh, mình không dám cự. Không cự nhưng không phải không ấm ức. Thế là nhè đứa thấp cổ bé họng hơn mình mà trút giận. Bị thủ trưởng chửi không dám hé răng, nhè vợ con trong nhà mà chửi cho bớt tức. Bực bội trong người nhưng nhìn quanh đứa nào cũng tai to mặt lớn, chỉ có con này là thấp cổ bé họng nên trút hết giận lên đầu con này. Đó là thói thường của người đời.

Ngày còn nhỏ tôi thường sang chơi nhà người hàng xóm bên cạnh. Lâu lâu lại thấy dì khóc. Dì kể tôi nghe về đủ thứ nguyên do mà dì bị la. Tôi thấy không có nguyên do nào dính với nguyên do nào. Thật là oan uổng cho dì. Tôi thắc mắc thì dì trả lời “Nước chảy lỗ thấp!”. Tôi hỏi dì “Nước chảy lỗ thấp là sao?”. Dì nổi cáu “Tao buồn muốn thúi ruột mà mi hỏi tới hỏi lui hoài! Nước chảy lỗ thấp là chảy lỗ thấp chứ răng với sao”. Thấy tôi ỉu xìu, rồi như vừa nhận ra điều gì, dì nhỏ nhẹ “Ờ! Nước chảy lỗ thấp là rứa, hiểu chưa? Tức người lớn nói không được, nhè con nít mà cạp. Chảy lỗ thấp là rứa, hiểu chưa con ngu”.

Con ngu có hiểu đôi chút, nên sau này mỗi lần thấy người nào bị tập trung la không căn cứ như thế là biết cái lỗ thấp nằm chỗ nào. Đọc câu chuyện ni nữa thì biết thêm con khỉ là ai.

 

 

Mục Lục