Thiền Tông Việt Nam
Dấu Chân Sỏi Đá
Chương III

Trò sân khấu thăng trầm của cuộc đời, sư đệ đã hóa trang trình diễn, đóng vai một con người. Sư đệ đã cười khóc nhiều cho thân phận, cho kiếp người. Giờ đây mọi việc buông xuôi, sư đệ lại hóa trang thành mây khói, hư không cát bụi. Đóng vai cát bụi, sư đệ là gì nhỉ? Sư đệ ở đâu? Có còn hóa trang làm trò gì nữa không?

Ô hay, trong nhân hoàn này, sư đệ chỉ là một hạt bụi thật nhỏ bay liệng mênh mông, để rồi cuối cùng rơi vào một nơi nào đó; vô định chăng? Cũng có thể lắm! Em ơi! Sư đệ ơi! Cõi mộng, người mộng, trong mộng huynh gởi mấy lời mộng này.

Đây bài thơ, kính viếng giác linh em tôi Thanh Ngộ Mynh. 

NQ

KÍNH VIẾNG GIÁC LINH THANH NG MYNH

 

Lạc bước phong trần chẳng bao lâu,

Mà sao gió bụi bạc mái đầu,                      

Buông tay một phút cho thân thế,                    

Chợt đau thương bể hóa cồn dâu.

 

Biết tuồng dâu biển lắm đau thương,

Dặn lòng vui đạo giữ phận thường,          

Thế nhưng một thoáng vương say mộng,    

A rồi sóng bủa ngất trùng dương.

 

Buông xuôi dệt mộng thành cơn mộng,               

Buông xuôi mây gió cuốn phiêu bồng,

Buông xuôi từng khối lan say nghiện,  

Buông xuôi trọn kiếp, kiếp không công.

 

Em đã thấy bước đầu vô định,       

Hồ hải lan man cuốn theo sau,          

Em ơi trần thế vui trong mộng,

Nghĩ đến càng thương thấy thêm đau.

 

HỌC VIỆN HUỆ NGHIÊM

 

Huệ Nghiêm thể hiện bóng Lăng Già,

Thắng cảnh tồn tâm pháp độ tha,

Phún thủy ngư long bồi chúng đức,          

Trừng thầm dã hạc dẹp quần ma.

 

Thanh sơn chẳng ngại ngày mưa tuyết, 

Hải nguyệt đâu gì gió thoảng qua,

Tôn trí kim thân An dưỡng địa,

Huệ Nghiêm thể hiện bóng Lăng Già.

(Bài thơ của Hòa thượng Bửu Huệ - Phó Viện trưởng Viện Cao đẳng Phật học Huệ Nghiêm).

Mục Lục
Danh sách chương: