|
Dấu Chân Sỏi Đá
Chương II
... Có lần Nhật Quang tôi thấy một thợ rừng kéo xe củi ướt nặng, mình đẫm nước mưa lẫn mồ hôi. Nhật Quang tôi thấy cảnh này bàng hoàng tự thán. Kiếp người như thế sao? Hạnh phúc là gì đâu? Cuộc sống thật của con người là gì? Ai diễn tả được? Sự hiện hữu của con người là gì? Ta là gì?… Và đây, bài thơ Tự Thuật.
TỰ THUẬT
Một thoáng quên mình đã khổ tâm, Huống chi nhiều kiếp mãi thăng trầm, Đoạn đường xuôi ngược dày tân khổ, Vượt khỏi mê đồ ấy cũng châm.
Tuy nhiên dù khó tự lòng thôi, Một tâm đã quyết tiến cho rồi, Không thường từng khắc đâu cho hẹn, Bộng nổi không dừng giữa biển trôi.
Vân cẩu trôi trôi chẳng tựa lâu, Thoáng nhanh dòng nước vụt qua cầu, Lao lung mấy độ câu tan hợp, Vất vả đoài phen cuộc bể dâu.
Trời đêm trong vắng mộng đôi câu, Lãng khách mê tân nếu hồi đầu, Lo gì trăng sáng đâu từng thiếu, Non nước ngàn xưa một tâm thâu. (Thơ Mây)
TỰ THÁN
Khốn khó từ đâu bủa lấy tôi, Bao năm mang gánh mãi chưa rồi, Có gì, còn gì, được gì nhỉ, Nặng nợ bao nhiêu khổ bấy thôi.
Khốn khó từ đâu cột lấy tôi, Trăm năm trào lộng cuộc đãi bôi, Có gì, còn gì, được gì nhỉ, Nấn ná mà chi khổ lấy thôi.
Khốn khó từ đâu giăng bắt tôi, Cười lạt tuồng đời khéo lôi thôi, Cò kè thêm thắt gian ngoa lắm, Rốt cuộc chùn chân nẻo luân hồi.
Dấn thân nhiều kiếp trả chưa rồi, Đeo đẳng bao lâu khổ bấy ôi, Trách mình sao lắm mê mờ quá, Lau lách rồi ra chỉ khổ thôi. Mục Lục
|
Chương II