Thiền Tông Việt Nam
Dấu Chân Sỏi Đá
Chương I

… Rất tiếc một giấc mơ.

Từ một cung bậc chơi vơi, mọi thứ hiện thành. Dù lai dạng ban đầu có là gì, vẫn là dáng hình thuở hoang sơ. Có thể là như thế.

Từ ấy, bao dọc dài và mãi mãi tiếp nối. Để rồi hình thành ngày hôm nay. Một sinh thái, một khung mây, một vầng trán… tất cả tụ thành dấu chân sỏi đá. Và rồi cái ngày hôm nay với tất cả cung bậc, siêu việt, hoàn chỉnh. Có thể là như thế.

Lang thang từ độ luân hồi,

U minh nẻo trước xa xôi dặm về.

                                                                - VHC -

Quên đường về! Quên đường về! Ở lại đây với ngày hôm nay. Hôm nay với vô vàn tiết tấu cung bậc triều dâng. Phá vỡ. Tiêu tan.

Tuy nhiên như thế, một lần ghi, quả thật bạt ngàn mưa, nắng, gió, bụi. Đầy ắp đau buốt, cười vang.

Ô hay! Trăm năm trước ta là gì? Một thoáng sau này gì là ta? Còn chăng khung trời, mây thơ, qua cấu trúc Dấu Chân Sỏi Đá…

 

XUÂN TÂM 

 

Tiếng pháo giao thừa rộn đó đây,

Nửa đời phiêu bạt đau thương đầy,

Lá lay thêm thắt tìm mơ mộng,

Kìa đám bạch vân thấm thoắt bay.

 

Nhè nhẹ hương thiền thoáng hây hây,

Nợ đời quẳng gánh kíp từ đây,

Gió reo xuân thắm hoa ngàn núi,

Tỉnh tỉnh mừng xuân xuân đến đây.

 

Tan tản xuân nồng đượm đóa mai,

Tức tâm tức Phật việc chi ngoài,

Ô hay, tỉnh giấc xuân sang gọi,

Thanh thoát trời xuân hương gió lay.

 

Lặng lặng xuân niềm bặt xưa nay,

Phi tâm phi Phật cũng chẳng hai,

Có chăng một thoáng muôn xuân hiện,

Xuân đến xuân đi một cành mai.

 

Một câu lọt vào thần tánh,

Dù bao ngàn kiếp không mất,

Một điều lành đã thấm tâm,

Trải mấy muôn đời khó quên".

        (Phỏng dịch)

 

XUÂN TỈNH

Tặng VC

 

Thoang thoảng hương thiền tỏa khói bay,

Thì thầm lòng đất sức thêm dày,

Gió sang gờn gợn hồn xuân mới,             

Lẽ sống muôn đời chính là đây.

 

Đây xóm dân lành ngõ hoa gôn,

Kết nên muôn vạn mảnh lòng son,

Từ Tôn in nét thần chân lý,

Hương sống ngàn xưa mãi mãi còn.

 

Năm tháng hài hòa nếp thiền môn,

Quạnh hiu là thước đo tâm hồn,                

Gió lay chim hót tình dân tộc,

Vườn suối diệu hiền bóng Từ Tôn.

 

Nguyện cầu xuân mới gội muôn phương,

Trăng soi hoa trỗi khúc chân thường,

Thâm thâm đồng vọng hồi chuông sớm, 

Bố Đại Cuồng Nhân khấu nên chương.

 

XUÂN MỘNG  

 

Xuân đến bên dòng nước Tào Khê,                      

Một trời hoa gấm chúa xuân về,

Gió thay lời chúc mừng xuân mới,

Nắng gội mưa nhuần khắp sơn khê.

 

Nhanh nhanh chợt đã mùa xuân tới,        

Thấm thoắt ngày xanh quá nửa đời,

Mặc cho vầng quế tròn sang khuyết,

Ném quách cười vang bước rong chơi.

 

Ừa há, cuộc thế là đại mộng, 

Chung đỉnh rồi ra cũng thành không,

Trớ trêu đánh mất thời xuân mộng,   

Luồn cúi vào ra chỉ mất công.

 

Gió cuộn mây dồn núi thảnh thơi,

Chân trời góc biển bước sang chơi,

Túy Khách chừ say khướt xuân mộng,    

Cuồng Nhân chừ điên đảo tuyệt vời.

 

MƯA CHIỀU

 

Mưa chiều khơi dậy niềm thương nhớ

Xối nát tim tôi rét mướt tôi

Rơi rơi từng giọt, lời cô tịch

Trải mấy mùa mưa, mưa mãi thôi.

 

Dào dạt dâng cảm xúc tràn dâng

Gió buốt quanh đây dạo phong trần

Trông về xa vắng buồn giăng kín 

Se thắt tim tôi suối lệ dâng.

 

Nghĩ thôi thân thế mùi danh lợi

Thương cuộc mưu sinh lắm ngược xuôi

Khơi nguồn thao thức lòng cay đắng

Chia xẻ cùng ai chuyện ngọt bùi.

 

Nhưng rồi trên bước phiêu linh ấy           

Ta kẻ dừng chân kịp chuyến đò

Quày đầu vui khúc ca quê mẹ 

Sang sảng lời kinh bặt lo âu.

 

TRẦM MẶC

 

Vọng nhiễm bao đời phủ kín tôi,             

Như luồng sương lạnh giăng lưng đồi,       

Chập chùng từng mảnh đêm từng mảnh,                        

Vây bủa tôi và cứ nổi trôi.

 

Lạy đấng Từ Tôn cứu thế nhân

Đây đàn Phật tử sống cơ bần         

Đêm nay tha thiết mong từ lực

Rải khắp đàn con, khắp thế nhân.

 

Ngày hội mười phương trời sáng rực 

Tỏa uy dung từ ái vô vàn

Ôi kiếp phù sinh ngàn kiếp mộng 

Biển tuệ con thuyền độ tâm an.

 

Trọn niềm tin ngày hội hôm nay

Vật đổi sao dời quyết không lay

Đây nguồn thương là nguồn phước tuệ

Uống đi con, uống thật no say. 

Mục Lục
Danh sách chương: